Buen Camino Tomás!

No dia de hoje, Tomas Martinez de Paz , o hospitaleiro Tomás , o de Majnarin, O último templário nos deixa . Seu legado fica com os peregrinos e amigos que cruzaram seu caminho nesta longa trajetória como talvez o mais singular e emblemático hospitaleiro de todo o Caminho de Santiago.

A história de Tomás de Manjarín está profundamente ligada à ideia de sonho, escolha e renúncia. Em um mundo que corre cada vez mais rápido, Tomás fez o movimento contrário: parou. Escolheu viver onde quase ninguém queria ficar, em uma aldeia esquecida pelo tempo, no ponto mais duro do Caminho Francês. Seu sonho não era conforto, fama ou reconhecimento. Era preservar algo que ele acreditava estar se perdendo no Caminho de Santiago: a hospitalidade simples, direta e humana.
Nós da Associação Internacional e a Paso a Paso, presidida pelo Acácio na Espanha sempre estivemos participando dos programas de inverno, da lenha para Manjarin, sendo as 2 únicas associações comprometidas com o albergue de Manjarin em todos estes anos em manter o funcionamento dele. Assim, nos é muito intimo este até logo. Quando dos grandes albergues e investimentos aparecerem, poucas associações se lembravam do povoado de Manjarin e de Tomás.O Caminho é também a consideração com quem começou tudo aquilo que todos aproveitamos hoje. Tomás é parte desta história. Nosso muito obrigado a todos que contribuiram nestes invernos para a sobrevivência do icônico refúgio de Manjarin.
Ao decidir atuar como hospitaleiro em Manjarín, Tomás abriu mão de uma vida comum para assumir uma missão que, para ele, era espiritual e pessoal. Não se via como dono do lugar, mas como guardião de uma tradição antiga, onde acolher significava proteger o peregrino do frio, do vento, da solidão e, muitas vezes, de si mesmo. Seu modo de viver era coerente com aquilo que pregava: pouco conforto, poucos recursos e muita presença.
Com os peregrinos brasileiros, Tomás mantinha uma relação especialmente marcante. Talvez pela abertura, pela emoção fácil ou pela forma intensa como os brasileiros vivem o Caminho, ele costumava demonstrar atenção, curiosidade e respeito. Muitos relatam conversas longas, conselhos duros, mas sinceros, e uma hospitalidade que não vinha em forma de agrado, mas de cuidado real. Ele sabia que muitos chegavam ali exaustos, física e emocionalmente, e oferecia aquilo que acreditava ser mais necessário naquele momento.
Tomás partiu, mas deixou algo que não se desfaz com o tempo: a lembrança de que o Caminho também é feito de pessoas que escolhem servir, mesmo quando isso significa viver à margem. Manjarín segue já apagada... raramente o sino que guiava os peregrinos é ouvido.
É Tomás, foi uma grande aventura de vida esta. Que siga novos Caminhos. Quem passou por lá, viu, sentiu como era. O Caminho segue vivo e que possamos não esquecer que pessoas como Tomás estiveram lá antes de tudo o que se tornou no mundo moderno o Caminho de Santiago.
Associação Internacional dos Amigos e Peregrinos dos Caminhos de Santiago - Brasil






go99 tối qua lúc nghỉ tay mình mở lướt thử trên điện thoại, kiểu xem cho biết thôi mà thấy giao diện khá dễ chịu. Mấy mục như “trang chủ” với “đăng ký đăng nhập” họ để ngay ngắn, chữ nghĩa rõ ràng nên mình không phải đảo mắt tìm quá lâu, bấm qua lại cũng mượt. Có đoạn nói về quá trình hình thành thì họ chia theo mốc thời gian nên đọc lướt vẫn hiểu đại khái là bắt đầu tầm 2019 rồi giai đoạn 2020–2022 mới mở rộng thêm, nhìn gọn gàng chứ không kéo một lèo. Mình thích cách họ cắt nội dung thành từng khối ngắn, đọc nhanh vẫn nắm ý. Cuối cùng vẫn là…
sun win lúc đầu mình cũng hơi lăn tăn, kiểu sợ vào lại rối mắt hoặc toàn chữ khó đọc, mà lạ là vừa mở ra thấy họ chia nội dung thành từng khối rõ ràng nên mình lại ngồi lướt thêm chút, đọc kiểu ngang ngang vẫn bắt được ý chính chứ không phải mò mẫm. Mình không có thời gian đọc kỹ hết đâu. Nhưng cách đặt heading nhìn khá gọn. Có đoạn họ nhắc mốc ra mắt 2019 rồi kèm thông tin giấy phép Isle of Man với PAGCOR, để ngay chỗ dễ thấy nên mình để ý liền. Tốc độ lướt ổn. Không cần bấm qua lại nhiều. Nói chung bố cục “khối + tiêu đề”…
xx88 có dễ xem không? Mình thấy cũng dễ, vào là hiểu ngay kiểu họ chia nội dung thành từng khối nên mắt không bị rối, đọc lướt vài phút là nắm được ý chính (mình chỉ ngó qua chứ không ngồi dò kỹ). Có đoạn họ nhắc là kho game hơn 500 nên phần danh sách kéo xuống nhìn dài nhưng sắp xếp gọn, không phải bấm qua lại quá nhiều mới thấy thêm. Mình cũng để ý cái mục “giải đáp 5 thắc mắc” cho người mới, dạng như một hộp thông tin riêng nên ai cần hỏi nhanh về chuyện giao dịch hay cách truy cập thì tìm khá lẹ. Nói chung chữ to vừa phải, tiêu…
thap cam tv ừ thì mình cũng nghĩ kiểu vào là lag tung chảo thôi. Nhưng lướt qua mới thấy trang xếp mọi thứ khá ngay ngắn, bấm vào trận đang chạy là khung video hiện rõ chứ không phải mò như đi tìm remote, với lại mình xem thử một lúc thì hình Full HD chạy ổn, không bị vỡ hạt hay đứng hình liên tục như mấy chỗ “miễn phí” hay gặp; cái buồn cười là phần bình luận tiếng Việt nghe kiểu thả miếng nhẹ, không quá ồn mà vẫn đỡ nhàm khi ngồi xem. Với người hay quên lịch như mình thì có sẵn mấy ô lịch thi đấu bảng xếp hạng để liếc nhanh, khỏi…
Nói về cái kiểu bài giới thiệu và link truy cập trên trang này thì nhìn phát là biết họ muốn người mới đọc nhanh. nk88 farm mình mở thử trên laptop cho biết, thấy phần hiển thị được sắp theo khối rõ ràng, tiêu đề và đoạn mô tả tách bạch nên kéo xuống là bắt nhịp liền, đỡ phải lục lọi; thao tác chuyển mục cũng phản hồi nhanh, bấm qua lại vài lần vẫn mượt chứ không kiểu chờ xoay vòng mãi. Mình cũng để ý họ nhấn vào chuyện bảo vệ dữ liệu bằng mã hóa, đọc lướt thôi nhưng cảm giác yên tâm hơn khi đăng nhập hay nhập thông tin cơ bản. Nói chung…